Sinh con thứ ba - Thật không dễ!

đăng bởi

SINH CON THỨ 3 THẬT KHÔNG DỄ

Con yêu!

Vậy là con đã được 34 tuần thai rồi, không bao lâu nữa chúng ta sẽ gặp nhau, không còn bao lâu nữa con sẽ chính thức là thành viên của gia đình nhỏ này. Con sẽ được gặp ba, gặp mẹ, gặp anh hai, chị ba của con, mọi người đều yêu thương và chào đón con đến thế giới này.

Trong 3 đứa con của mẹ, con là đứa con mang đến cho mẹ nhiều cung bậc cảm xúc thăng trầm nhất, đối với một giáo viên như mẹ, để chào đón con, đứa con thứ ba thật không dễ dàng gì.

                                                                                               

Út à!

Cái cung bậc đầu tiên con mang đến cho mẹ chính là cái cảm giác lo lắng, tranh đấu lựa chọn. Không như anh hai, chị ba của con, khi cầm chiếc que thử 2 vạch trên tay mẹ đều vui mừng báo tin cho Ba con, nhưng khi mẹ cầm chiếc que thử 2 vạch báo hiệu sự tồn tại của con trong mẹ, mẹ đã lo lắng, tranh đấu tư tưởng rất nhiều.

Điều đầu tiên mẹ nghĩ đến là có nên báo tin này với Ba con không? Phải làm sao đây? Dùng cách gì để loại bỏ nó? Ở bệnh viện nào? Trong đầu mẹ luôn nghĩ đến cách nào tốt nhất không để con tồn tại. Có phải mẹ ích kỷ ác độc lắm không con?

Nhưng thật sự lúc đó mẹ rất rối, chị ba con lúc đó mới hơn 2 tuổi, mẹ mới vừa trải qua giai đoạn mẹ bỉm sữa, vừa mới được thở thảnh thơi nhẹ nhàng hơn không bao lâu, mới vừa được điệu đà lên khi đi làm, mới vừa có một bước ngoặt nhảy bậc trong công việc, uy tín của mẹ trong cơ quan mới vừa được củng cố lại, cái cảm giác như từ con quạ đen sắp trở thành con công xinh đẹp. Nhưng con lại đến, chấp nhận sự tồn tại của con chính là mẹ phải chấp nhận đạp đổ tất cả, chỉ còn lại con.

Mẹ đã suy nghĩ, đã đấu tranh giữa những ham muốn tầm thường của một con người với tình mẫu tử thiêng liêng. Mẹ đã chọn con, chọn con trong sự dè dặt, chọn con mà còn hi vọng tìm thấy sự đồng tình ủng hộ của những người xung quanh, nếu lúc đó những người xung quanh mẹ bắt bỏ con, những người xung quanh mẹ gây áp lực tiêu cực có lẽ mẹ sẽ lung lay ý chí mất.

Cũng may, cũng may là mọi người đều yêu thương mẹ con mình. Người đầu tiên mẹ báo tin sự tồn tại của con chính là ba con, con biết không, ba con đã làm mẹ bất ngờ về cái thái độ tiếp nhận tin tức mới này, ba con mừng như bắt được vàng, mừng hơn cả khi mẹ báo tin có thai chị ba con.

Bởi vì con là điều bất ngờ với ba, ba rất thích có nhiều con nhưng bởi vì mẹ là giáo viên nên theo quy định cho phép chỉ có 2 con, sự tồn tại của con là niềm vui vô cùng bất ngờ của ba, ba chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Tiếp theo chính là sự động viên của đồng nghiệp ở trường mẹ, biết tin mẹ mang thai con, mọi người đều mừng cho hai mẹ con mình, cho dù tin vui đó ảnh hưởng không nhỏ đến lợi ích mà họ phấn đấu trong năm học này, ảnh hưởng không nhỏ đến thi đua của tập thể nhà trường trong năm học này.

Bởi trong suy nghĩ của họ, thi đua năm học này không đạt năm sau có thể phấn đấu đạt nhiều hơn ở tương lai. Còn con, con chỉ có một sinh mệnh và sinh mệnh của con lúc đó rất mong manh và nhỏ bé. Nếu có bất trắc gì thì chỉ còn lại là nỗi ân hận không bao giờ bù đắp được.

Mẹ con mình thật có phước phải không con, mẹ con mình luôn được mọi người xung quanh quan tâm yêu thương. Con phải nhớ những điều này, nhớ ân tình mọi người đã dành cho mẹ con mình, cái ân tình không nhỏ để chào đón con đến thế giới này.

Con yêu!

Vì mẹ chưa từng suy nghĩ đến việc con tồn tại, nên khi chị ba con hơn 2 tuổi mẹ bắt đầu lên kế hoạch cuộc sống mới. Một trong những kế hoạch đó chính là đăng ký và tham gia lớp học bằng lái xe 4 bánh hạng B2. Không ngờ vừa học được một tháng chính là thời điểm mẹ phát hiện sự tồn tại của con.

Mẹ lại phải đấu tranh bản thân mình, có thể tiếp tục được không hay là ngưng lớp học này tập trung chăm sóc cho sự tồn tại của con. Tại vì mẹ biết rõ cơ địa của mẹ khi mang thai bị nghén không nhẹ, kèm theo lịch học thực hành trên xe tải rong ruổi ngoài đường từ sáng đến chiều, từ ngày này sang ngày khác kéo dài gần ba tháng, liệu con có chịu nổi không?

Nhưng rồi mẹ đã tự nhủ, con đã mạnh mẽ vượt qua rào cản phòng ngừa của ba mẹ để tồn tại, con đã đến bên mẹ khi mẹ đang thực hiện những kế hoạch của mình thì con sẽ đủ sức để cùng mẹ thực hiện nốt phần còn lại của dự định. Con của mẹ phải đủ mạnh mẽ để tiến lên phía trước chứ không thể thụt lùi lại được.

Vậy là mẹ con mình đã cùng trải qua những ngày nắng chói chang, ngày mưa mịt mù trên chiếc xe tập lái rong ruổi trên đường gần ba tháng trời. Cuối cùng thì những gì mẹ con mình phấn đấu đã có kết quả tốt. Mẹ con mình đã vượt qua kỳ thi sát hạch với số điểm cao ngất ngưỡng gần như tuyệt đối trong khi cũng có bao nhiêu người không thể vượt qua.

Cầm được giấy phép lái xe hạng B2 chính là lúc con của mẹ hơn 16 tuần rồi. Nghĩ lại thời gian đó thật không dễ dàng gì với mẹ con mình.

Bé út à!

Khi mẹ cảm nhận được sự chuyển động của con trong mẹ, mẹ cảm thấy rất hạnh phúc. Cũng may mẹ đã vượt qua được cái tôi tầm thường để giữ lại tình mẫu tử thiêng liêng, nếu không có lẽ mẹ sẽ ân hận suốt cuộc đời này. Con đến với mẹ ngoài dự định, nên gần như trong các giai đoạn con đều thiệt thòi hơn anh chị con.

Từ lúc bắt đầu trong khi anh chị con hiển nhiên nhận được sự vui mừng chào đón, còn con của mẹ lại bị đặt vào thế cân đo tính toán xem nên giữ hay không. Khi mang thai anh chị con, hôm nào nghén nặng quá mẹ không ăn nổi thì cũng có ba ở bên chăm sóc, nấu món ngon khuyên mẹ ăn dù chỉ một ít.

Nhưng khi mang thai con, ba con đang đi làm ăn ở xa, những khi mệt mỏi mẹ cũng chẳng ăn nổi, thậm chí uống nước thôi cũng ói, cũng không còn ai nấu món ngon cho mẹ con mình nữa, mẹ nằm mệt mỏi cho qua rồi tự lo cho mình. Nếu như anh chị con được chăm sóc kỹ từ trong trứng, thì con bấy giờ cũng luôn ở sau anh chị mình, bởi một mình mẹ phải chăm sóc anh chị con về tất cả ăn uống học hành, công việc của mẹ ở cơ quan, rồi thì còn bao nhiêu sức lực quan tâm chăm sóc cho con.

Nhưng tình yêu thương của ba mẹ dành cho con là không thua kém anh chị con, mỗi ngày ba điều điện thoại về hỏi thăm mẹ con mình, không bao giờ ba quên hỏi út của ba sao rồi, hôm nay có hành mẹ không, có khỏe không, mẹ có đi khám thai đầy đủ không?

Mỗi lần mẹ đi khám thai về anh hai con điều hỏi em bé sao rồi, có khỏe không mẹ, em nay nặng được bao nhiêu rồi, chừng nào con mới được chơi với em. Mỗi tối chị ba đều hôn em bé út, hát cho em bé út nghe. Nếu như lúc trước chị ba thích nhất là nằm lên bụng mẹ dỗ ngủ, thì từ khi có con, chị ba không vậy nữa, chị ba sợ em bé đau em bé khóc.

Con yêu!

Cho dù con là đứa con thứ ba, để chào đón con mẹ cũng phải đánh đổi không ít, nhưng con luôn là con yêu của ba mẹ, là thành viên đang được mong chờ trong gia đình nhỏ hạnh phúc của mình. Mẹ không hề hối hận về chọn lựa của mình, mẹ đã dám làm dám chịu trách nhiệm, mẹ đã không rũ bỏ con như bao nhiêu trường hợp đau lòng khác.

Mẹ cũng mong rằng những bà mẹ khác cũng sẽ mạnh mẽ như mẹ, trẻ con không tự nó đến, chính chúng ta mang nó đến thì đừng tước đoạt cơ hội được sống tốt của nó. Trên đời này người phụ nữ thật sự thì có thể bỏ chồng chứ đừng bỏ đi đứa con đã đến với mình dù là hoàn cảnh như thế nào.

Không phải chỉ khi sống trong giàu sang đứa trẻ mới được hạnh phúc, chỉ cần sống trong tình yêu thương của những người mang nó đến thế giới này thôi đã là một hạnh phúc lớn lao.

---

Thai giáo là điều tuyệt vời nhất Ba Mẹ dành cho con yêu. POH chúc các mẹ và con yêu một thai kỳ mạnh khỏe, bình an với nhiều trải nghiệm thai giáo hạnh phúc!

Giúp con yêu phát triển khỏe mạnh và thông minh ngay bây giờ: https://poh.vn/khoa-thuc-hanh-thai-giao-poh/